Đừng nói yêu với tôi, hãy để tôi nghĩ về nghĩa vụ. Yêu như cỏ xanh, như cây lá, như âm nhạc của sinh mệnh, chỉ là bề ngoài của nhân sinh. Nó như một giấc mộng đến rồi lại đi. Bên trong là nghĩa vụ, nó giống như những hòn đá thô ráp được xếp đống, giống như một gánh nặng không thể chuyển dời ;) nhớ em nhiều bởi trong lòng anh lúc nào cũng trống vắng mênh mông, có cảm tình với vì em thật tuyệt với mà sao trong sâu thẳm tâm hồn anh có điều gì đó trào dâng và dâng lên ngăn anh lại mỗi khi anh muốn thổ lộ, thì thôi chỉ đành ngồi mong nhớ và lấp đầy nỗi khát khao trong những cơn mơ chập chờn mỗi khi đêm về .... Đôi khi cũng muốn quên đi cuộc đời nhưng đời đâu cho phép tôi quên, lòng lại nhói đau mỗi khi chợt nhớ về bao tháng nắm khờ dại, chiều buồn lang thang quay về căn gác xép bé nhỏ đầy bụi bặm nơi góc khuất cuối con đường phố nhỏ “Nếu tôi có 10 triệu, tôi sẽ mua một ngôi nhà. Tôi có 10 triệu không – không có, tức là tôi vẫn chưa có nhà. Nếu tôi có cánh, tôi sẽ bay được. Tôi có cánh không – không có. Cho nên tôi cũng chẳng có cách gì bay lên. Nếu đổ hết nước của Thái Bình Dương ra cũng sẽ không dập tắt được ngọn lửa tình yêu tôi dành cho em. Có thể đổ hết nước của Thái Bình Dương không – không thể. Tức là tôi không hề yêu em” “ Nếu em còn được thêm một ngày sống, em sẽ làm bạn gái của anh. Em có thêm một ngày sống không – không có. Vì vậy, rất tiếc. Kiếp này em vẫn chưa là bạn gái của anh. Nếu em có cánh, em sẽ bay từ Thiên đàng xuống để thăm anh. Em có cánh không – không có. Vì vậy, thật tiếc. Từ nay em chẳng bao giờ còn thấy được anh nữa. Nếu đổ hết nước trong bồn tắm ra, cũng không thể nào dập tắt ngọn lửa tình yêu em dành cho anh. Nước trong bồn tắm có đổ hết ra được không – được. Cho nên, vâng, em yêu anh…. Men theo vết bánh xe trên đường cái, men những khe, những lòng suối cạn, Giẫy cỏ luống hành hay cuốc mấy hàng carốt, phòng phong, vượt những đồng cỏ mênh mông, đi hun hút vào những đường rừng sâu thẳm, Tìm mỏ, đào vàng, cắt tiện cây trên một khu đất mới mua, Sục mắt cá chân trong cát bỏng để kéo thuyền xuôi dòng nước cạn, Đến nơi con báo trên cành cao đi đi lại lại, con hươu phát khùng quay đầu húc người săn, Nơi con rắn đuôi kêu mình dài trên mềm nhũn sưởi nắng trên hòn đá tảng, nơi con rái cá nhai rau ráu ngon lành Nơi con cá sấu người đầy mụn nhọt thành chai đang nghỉ ngơi bên lạch nước Nơi con gấu đen đi kiếm mật ong, nơi con hải li đập cái đuôi bơi chèo bì bõm dưới bùn; Bay trên đồng mía đang lên, trên đồng bông hoa vàng, trên ruộng lúa xanh võng nước, Trên căn nhà nông trại mái nhọn chạm những chùm bọt sóng, ống máng buông dài những đọt dây leo, Trên những 9.40 pm 11022006 at home cây hồng miền Tây, trên những cây ngô dài lá, trên những cây gai mảnh dẻ, hoa xanh tím, Trên những cây kiều mạch trắng và nâu, tôi cũng vo ve cùng đám côn trùng, Trên những cây đạI mạch màu xanh sẫm sóng lên rập rờn trong gió nhẹ Tôi leo núi, thận trọng rướn mình, tay bám những cành la gầy guộc, Chân giẫm lối mòn in trên cỏ hay lách qua bờ bụi rừng già, Nơi con cun cút huýt còi bên bìa rừng gần ruộng lúa, Nơi con dơi bay trong chiều tà Tháng Bảy, con cánh cam vàng kếch xù rơi trong đêm tối, Nơi con suối chảy từ những rễ sù sì cổ thụ ra đồng cỏ mượt mà, Nơi đàn gia súc đứng đuổi ruồi rùng rùng da thịt, Nơi miếng vải bọc phó mát treo trên bếp, nơi những chiếc kiềng 11.48 pm 14022006 3.13 pm 15022006 nhóm lửa xoạc chân trên nền lò, nơi mạng nhện trên những đòn tay kết tua rủ xuống,Nơi những búa máy nện choang choang, nơi những trục máy in xoay tít, Nơi con tim người đập rộn lên vì những buồn đau khủng khiếp dưới xương sườn, Nơi quả tim khí cầu hình trái lê trôi trên trời rộng, (bản thân tôi cũng ngồi trên đó và bình tân nhìn xuống đất) ` anh om roi lai nho em con duong nho uot bo vai hai hang cay tung chung kien nhung nu hon ta trao nhau ngay bang gia den bay gio em noi dau anh mong cho mot hinh bong mai chang ve ngoi nha nho ta voi vach tran suy tu day cam xuc chen ruou ngon khong the can ban tri ky gio noi dau anh nao biet .... tu vung nuoc duc ngau nam giua rung thu, tu vang trang dang xuong doc buoi tinh mo tho than nao ruot, hay dang len, hoi lung linh anh sang ngay va anh sang dem, hay trum len nhung cay den dang muc duoi bun, hay dang cao trong tieng canh kho lao xao ren ri, ta bay len tu mat trang, ta bay len tu dem toi, ta nhan thay anh sang mo mo ron ron chinh la nhung tia phan chieu cua mat troi choi loi luc dang trua, va tu nhung bup non du nho du to, to do vao noi trung tam, noi hang cuu.. “Tôi múa nhè nhẹ, giữa đám người chen lấn. Ánh mắt lạ lùng của anh nhìn tôi, ái ngại cũng được, vui thích cũng chẳng sao, chẳng thể làm bước chân tôi lúng túng. Bởi điều khiến tôi cất điệu múa, không phải là ánh mắt chú ý của anh, mà bởi sự trẻ trung trong tim tôi.” Tôi không kêu rên lời cả thế giới kêu rên, Rằng năm tháng là hư vô và trái đất toàn bùn lầy rác rưởi. Hãy xếp van cầu khẩn vào cùng với thuốc thang cho người tàn phế, bao công thức ném hết vào kho, Tôi đội mũ theo sở thích của tôi, dù trong nhà hay ngoài phố. Việc gì tôi phải cầu nguyện ? Việc gì tôi phải tôn thờ và khúm núm Biển ơi ! Ta cũng trao ta cho em, ta đoán được điều em muốn nói, Từ bờ cát, ta ngắm nhìn em uốn muôn vàn ngón tay vẫy gọi, Ta tin rằng em chẳng chịu về nếu chưa được chạm người ta, Chúng mình phải đi dạo một vòng, ta cởi áo quần, em hãy cuốn ngay ta khỏi tầm nhìn mặt đất. Hãy gối đầu ta lên cánh tay mềm, hãy ru ta trên võng sóng đung đưa, Hãy té lên ta làn nước yêu thương để ta có thể trả lại em như thế. Giờ đây tôi không làm gì hết, chỉ nghe Để lấy những điều tôi nghe được làm giàu thêm cho bài hát này, cho những âm thanh tham gia vào đó Tôi nghe thấy chim líu lo, lúa xôn xao mọc, lửa reo, củi nấu cơm lách tách Tôi nghe thấy âm thanh tôi yêu thích, âm thanh của tiếng người Tôi nghe thấy tất cả những âm thanh cùng cất lên, phối hợp, tan ra và luôn tiếp nối Những âm thanh đô thị, và những âm thanh ngoài đô thị, những âm thanh ngày và đêm Tiếng trẻ con bi bô với những người yêu quí chúng, tiếng cười huyên náo của nhân dân lao động trong bữa ăn Giọng ồm ồm giận dữ của tình bạn tan vỡ, tiếng thều thào của người đau ốm Người chánh án tay nắm chặt mép bàn, đọc bản án tử hình, môi nhợt nhạt. Tiếng hô la hụi của công nhân khuân vác bốc những tàu hàng trên bến, điệp khúc của những người thợ nhổ neo Tiếng chuông rung báo động, tiếng kêu cháy, tiếng rú những xe cứu hỏa lao nhanh nhấp nháy đèn màu Tiếng còi hơi, tiếng đoàn tàu xịch xịch nặng nề chạy tới Bài hành khúc chậm rãi dẫn đầu đoàn thể diễu hàng đôi (Họ đi hộ tống một thi hài, những ngọn cờ phủ sa đen rủ xuống) Tôi nghe thấy đàn xe lô, (đó là tiếng thở than của trái tim một chàng trai trẻ) Tôi nghe thấy tiếng kèn pittông âm thanh ào ạt đổ vào tai Bụng tôi ngực tôi xao xuyến vì những cảm giác vừa êm đềm vừa cuồng dại Tôi nghe thấy dàn đồng ca, đó là một vở ôpêra lớn, A, đây quả là âm nhạc ! Cái đó hợp với tôi Một giọng nam cao tràn ngập người tôi, tươi mát bao la như sáng tạo Vòm miệng anh cuốn tròn cuồn cuộn âm thanh tuôn vào đầy ắp người tôi. Tôi nghe thấy giọng nữ cao điêu luyện (công trình này đây phỏng là cái gì so với công trình của chị?) Dàn nhạc cuốn tôi đi trong cơn lốc xa hơn cả tầm sao Thiên vương đang bay Nó kéo bật những cuồng nhiệt tôi không ngờ tôi có Nó chắp cho tôi một cánh buồm, tôi đập nhẹ hai bàn chân bị những gợn sóng lười đến liếm, Mưa đá tuôn xuống đầu tôi ào ào giận dữ, tôi thở không ra hơi Tôi nghâm mình trong moocphin hòa lẫn mật ong, khí quản quấn nghẹt trong vòng dâu Thần chết, Và cuối cùng tỉnh lại để cảm thấy muôn vàn bí ẩn mênh mông Cái mà chúng ta gọi tên là tồn tại 27 Tồn tại dưới bất kì hình thức nào, thế là gì? (Chúng ta luẩn quẩn loanh quanh trong một vòng tròn, tất cả chúng ta, để luôn luôn quay về chỗ cũ) Nếu không có vật gì phát triển hơn, làm con sò nằm trong vỏ cứng, thế đủ rồi Vỏ của tôi không cứng như vỏ sò Tôi mang khắp người, dù đứng dù đi, những vật dẫn truyền cực nhạy Chúng túm lấy từng sự vật và dẫn thấu tôi vô sự bình yên Tôi chỉ cựa quạy ngón tay, nắn bóp, mó sờ là thấy mình thèm khát Tôi cứ chạm người vào người khác, đủ không chịu được rồi 28 Đây phải chăng tôi chạm vào ai ? Tôi run lên biến thành một thằng tôi mới mẻ Lửa cháy bùng bùng cùng ête cuồn cuộn đổ về các mạch máu tôi Cái đầu mẩu phản phúc vươn dài cương lên phụ họa Máu thịt tôi vung sấm, sét đánh vào một hình hài hầu như không khác thằng tôi Tay chân tôi cứng đơ vì những kích thích sôi lên từ mọi phía Chúng giằng vú tim tôi vắt những giọt bị khước từ Cư xử sỗ sàng, không cho tôi cự tuyệt Như cố ý cướp đi phần tinh tú của tôi Cởi cúc áo quần tôi, ôm lấy mình tôi trần trụi Đánh lừa sự bối rối của tôi với vẻ thản nhiên của ánh nắng và những bãi chăn Trơ trẽn gạt đi những giác quan bè bạn Chúng mua chuộc xúc giác tôi để đổi chỗ ra gặm cỏ tận rìa người Không chiếu cố, không nể vì, mắc sức tôi đang tháo cạn hay mặc tôi giận dữ Chúng đi tìm bầy đàn quanh đó để cùng thú vui một lát Rồi tất cả tập trung trên mũi đất để hành tôi Lính canh trên các phần khác của người tôi đều đào ngũ Chúng bỏ mặc tôi cho một tên du đãng đỏ gay Chúng kéo hêt ra mũi đất chứng kiến và tiếp tay cho địch Tôi bị một bầy phản phúc bỏ rơi Tôi nói như điên, tôi mất trí rồi, tôi là kẻ phản phúc số một chứ không ai khác, Chính tôi ra mũi đất trước tiên, chính tay tôi bồng người ra đó Ôi xúc giác xấu xa ! ngươi đang làm gì vậy ? Hơi thở ta tắc trong cổ họng Hãy mở các cửa đập của ngươi ra, ta không chịu được nữa rồi 29 28122005 at home 9.16 pm ỡi xúc giác đang yêu mù quáng và đang vật lộn, hỡi xúc giác còn nằm trong bao, đầu đội mũ, răng nhọn hoắt ! Rời bỏ ta, ngươi đau đớn thế sao ? Theo dấu bước chân đi là sự đến, đời là truyền kiếp trả vay Mưa trút rào rào từng thác nước, và phần thưởng mai sau sẽ lớn hơn nhiều Những mầm non bắt rễ trùng trùng, đứng bên lề đường sinh sôi ngồn ngộn, Những phong cảnh đang trong phác thảo, hùng tráng, kích thước tự nhiên, rực rỡ ánh vàng 30 Mọi chân lí nằm chờ trong mọi vật, Không vội vàng mà cũng không chậm trễ ra đời Không cần foxép cặp thai của nhà giải phẫu Điều cỏn con vô nghĩa cũng lớn lao như bất cứ điều gì (Phỏng có gì hơn hay to hơn sự tiếp xúc bằng da bằng thịt ?) Lí luận và giảng kinh chẳng bao giờ thuyết phục Khí ẩm ban đêm thấm vào hồn tôi vẫn cứ sâu hơn (Chỉ cái gì tự chứng thực mình trước mọi người mới như thế được, trước cả đàn ông lẫn đàn bà Chỉ cái gì không ai phủ nhận được mới có khả năng như thế ) Một phút đồng hồ và một giọt thằng tôi cũng làm óc tôi lắng xuống Tôi tin tưởng những tảng đất ướt đầm cũng sẽ thành người yêu và sẽ sáng như đèn Và thịt một người đàn ông hay đàn bà là tóm tắt của muôn nghìn tóm tắt Và tình cảm họ với nhau là một đỉnh núi chồi lên một bông hoa Và họ sẽ phải đâm nhành vô tận từ bài học kia cho tới khi bài học thành toàn năng sáng tạo Cho tới khi mỗi người đều làm ta vui sướng và ta làm vui sướng mọi người 31 Tôi tin một lá cỏ không thua gì một vòng bay của các vì sao Và con kiến cánh cũng ngang phần hoàn hảo, một hạt cát hay một viên trứng chim hồng tước thì cũng vậy Và con chẫu chàng xanh là một kiệt tác bậc thầy Và đây cơm xôi bò mặt đất có thể đem lên các phòng khách nhà trời trang trí Và khớp xương nhỏ nhất tay tôi tinh vi hơn các đồ máy móc tinh vi Và con bò cái cúi dầu gặm cỏ vượt xa muôn nghìn pho tượng Và con chuột nhắt cũng đủ diệu kì để lung lay triệu triệu người không tín ngưỡng Tôi thấy tôi kết hợp nào đá mica đen, nào than, nào rêu bồng, nào quả hạt, củ con củ cái Và khắp người tôi chất đầy loài thú loài chim Những thứ ở sau tôi, tôi đã bỏ xa, vì những lí do chính đáng Nhưng khi tôi muốn, tôi vẫn gọi lại bên tôi bất cứ vật gì Mặc cho chúng chạy trốn tôi hay rụt rè ẩn nấp Mặc cho nham thạch phun lửa bỏng nghìn xưa cản bước tôi lại gần Mặc cho con ma-mút có sơ rút về dưới đống xương hóa bụi Mặc cho sự vật cách xa vạn dặm hay thu dưới mọi hình Mặc cho đại dương cạn xuống đáy sâu và những quái vật khổng lồ náu mình bên dưới Mặc cho con rắn trườn mình dưới đám dây leo hay giữa những thân cây vừa hạ Mặc cho con nai phương Bắc rúc vào lòng kín rừng sâu Mặc cho con chim cộc cánh mỏ bẹt lưỡi dao di cư lên miền Labrađo cực bắc Tôi mau lẹ theo sau, nhắm tổ chim cheo leo vách đá tôi trèo 12012005 8.15 am at home 2 Tôi nghĩ có thể quay về sống cùng muông thú, chúng thật thản nhiên và tự chủ, Tôi đứng nhìn không chán mắt hồi lâu.Chúng không đổ mồ hôi, không than thân trách phận, Chúng không làm tôi phát ốm vì tranh cãi những bổn phận phải hoàn thành với Chúa, Không con nào bất mãn, không con nào hóa rồ vì tham chiếm của riêng, Không con nào quì lạy con nào, hay quì lạy một con cùng loài sống hàng nghìn năm về trước, Không con nào đáng tôn sùng hay khốn khổ trên khắp địa cầu. Như vậy chúng tỏ ra có họ với tôi và tôi công nhận chúng. Chúng mang đến cho tôi những ký hiệu của chính tôi, chúng chứng minh có đủ những ký hiệu này. Những ký hiệu này không hiểu chúng lấy ở đâu, Hay là tôi đã qua nẻo ấy và lơ đãng đánh rơi vào những thời xa lắc ?Bản thân tôi đi lên từ thuở ấy, và bây giờ, và mãi mãi, Luôn cóp nhặt thêm, luôn phô bày thêm và rất khẩn trương Vô tận vô cùng, tôi thâu tóm mọi loài, đứng giữa loài nào cũng là đồng loại,Không quá khắt khe với những kẻ giúp tôi hồi tưởng chính mình ... 18012006 at home Tôi nhặt ra đây một chú tôi yêu, và đi với chú trong tình huynh đệ Chú ngựa giống vẻ đẹp hiên ngang đồ sộ 2.22 pm at home 24012005 nhựa sống tràn đầy, đón nhận bàn tay tôi ve vuốt, Đầu ngẩng cao, trán rộng giữa hai tai, Bốn chân bóng nhãy và mềm mại, đuôi quét đất, Đôi mắt long lanh tinh nghịch, đôi tai thon vẫy nhẹ nhàng Hai lỗ mũi chú nở ra khi gót tôi nghì lấy chú Bốn chân chắc nịch run lên khoan khoái khi hai đứa phi một vòng rồi lại trở về Chú ngựa giống ơi, ta cùng chú mày một phút thôi, và ta bỏ chú mày ở lại Ta cần gì bước chú mày phi, khi ta vượt chú mày? Dù đứng dù ngồi, ta vượt những khoảng không nhanh hơn chú 33 Không gian và thời gian ! Tôi thấy điều tôi ngờ ngợ chính là chân lí, Điều tôi ngờ ngợ khi một mình trên giường vò võ, Và lại nữa khi lang thang bãi cát, dưới vòm sao buổi sớm nhạt dần Tôi cắt bỏ dây neo, bỏ khối đá thăng bằng, chống khuỷu tay lên vũng biển Người tôi viền những rặng núi răng cưa, lòng bàn tay trùm lên các đại châu, Tôi bước đi cùng ảo mộng Tôi đến bên những khối nhà đô thị vuông bốn góc, vào những lán quây gỗ phiến cắm trại cùng mấy bác sơn tràng, Men theo vết bánh xe trên đường cái, men những khe, những lòng suối cạn, Giẫy cỏ luống hành hay cuốc mấy hàng carốt, phòng phong, vượt những đồng cỏ mênh mông, đi hun hút vào những đường rừng sâu thẳm, Tìm mỏ, đào vàng, cắt tiện cây trên một khu đất mới mua, Sục mắt cá chân trong cát bỏng để kéo thuyền xuôi dòng nước cạn, Đến nơi con báo trên cành cao đi đi lại lại, con hươu phát khùng quay đầu húc người săn, Nơi con rắn đuôi kêu mình dài trên mềm nhũn sưởi nắng trên hòn đá tảng, nơi con rái cá nhai rau ráu ngon lành Nơi con cá sấu người đầy mụn nhọt thành chai đang nghỉ ngơi bên lạch nước Nơi con gấu đen đi kiếm mật ong, nơi con hải li đập cái đuôi bơi chèo bì bõm dưới bùn; Bay trên đồng mía đang lên, trên đồng bông hoa vàng, trên ruộng lúa xanh võng nước, Trên căn nhà nông trại mái nhọn chạm những chùm bọt sóng, ống máng buông dài những đọt dây leo, Trên những 9.40 pm 11022006 at home cây hồng miền Tây, trên những cây ngô dài lá, trên những cây gai mảnh dẻ, hoa xanh tím, Trên những cây kiều mạch trắng và nâu, tôi cũng vo ve cùng đám côn trùng, Trên những cây đạI mạch màu xanh sẫm sóng lên rập rờn trong gió nhẹ Tôi leo núi, thận trọng rướn mình, tay bám những cành la gầy guộc, Chân giẫm lối mòn in trên cỏ hay lách qua bờ bụi rừng già, Nơi con cun cút huýt còi bên bìa rừng gần ruộng lúa, Nơi con dơi bay trong chiều tà Tháng Bảy, con cánh cam vàng kếch xù rơi trong đêm tối, Nơi con suối chảy từ những rễ sù sì cổ thụ ra đồng cỏ mượt mà, Nơi đàn gia súc đứng đuổi ruồi rùng rùng da thịt, Nơi miếng vải bọc phó mát treo trên bếp, nơi những chiếc kiềng 11.48 pm 14022006 .. 3.13 pm 15022006 nhóm lửa xoạc chân trên nền lò, nơi mạng nhện trên những đòn tay kết tua rủ xuống, Nơi những búa máy nện choang choang, nơi những trục máy in xoay tít, Nơi con tim người đập rộn lên vì những buồn đau khủng khiếp dưới xương sườn, Nơi quả tim khí cầu hình trái lê trôi trên trời rộng, (bản thân tôi cũng ngồi trên đó và bình tân nhìn xuống đất) những chiếc lẵng cấp cứu trên tàu được kéo bằng dây xích, nơi nắng ấm làm nở ổ trứng phớt xanh trong cát lô nhô, Nơi con tàu chạy bằng hơi nước kéo theo sau đưôi khói lê thê, Nơi vây cá mập như một mảnh gỗ mun nhô lên trên mặt biển, Nơi con tàu buồm cháy dở vật vờ trên những hải lưu xa, Nơi vỏ và hà bám trên cầu tàu nhờn nhụa, nơi dưới cầu tàu xác người thối giữa; Nơi lá cờ mọc đầy sao bay lên dẫn lối các trung đoàn, Tôi lại gần và men theo Đà Nẵng suốt chiều dài bán đảo Đến chân núi Bà nà buông rèm nước trước mặt tôi, Bước lên thềm cửa, ra bục gỗ trèo yên ngựa kê phía bên ngoài, Đến sân đua ngựa, hay đi cắm trại và ăn uống ngoài trời, hay nhảy hip hop, hay chơi bóng phết, Dự những buổi cánh đàn ông đàn đúm vui chơi, đùa cợt tục tĩu, châm biếm cay chua, hảy múa, rượu và cười, Ở nhà máy rượu táo, nếm nước mạch nha gây men ngọt lự màu nâu, dùng cọng rơm hút nước quả Giữa những chị em gọt táo, thèm hôn tất cả những quả au phơi mình trước mắt tôi, Dự những ngày họp mặt, những cuộc vui bãi biển, những buổi đổi công huyên náo như hội ong để làm việc nông và để cất nhà; Nơi con chim yểng chuyên giễu cợt người, hót ngọt ngào lảnh lót, rồi kêu quang quác, rồi rít lên, rồi khóc, Nơi cỏ khô chất đống trong sân trại, nơi những cọng khô rơi vãi, nơi con bò cái chuyên đẻ con chờ dưới mái che, Nơi con bò dái tiến lên làm công trình của giống đực, nơi con ngựa giống nhảy con ngựa cái, nơi con gà trống đạp con gà mái, Nơi đàn bò tơ gặm cỏ, nơi đàn ngỗng chúi chúi cái đầu mổ thức ăn, Nơi bóng chiều đổ dài trên đồng cỏ mênh mông vắng lặng, Nơi những đàn bò bước đi ngồn ngộn triển khai hàng dặm xa gần, Nơi con chim sâu óng ánh bộ lông, nơi con thiên nga trường thọ ngoằn ngoèo uốn cổ, Nơi con hải âu lướt cánh bên bờ biển và cười lên khúc khích như người, Nơi những đõ ong xếp hàng trên chiếc ghế dài cũ kĩ trong mảnh vườn lút cỏ, Nơi bầy đa-đa cổ ngấn đậu một vòng tròn trên đất, đầu quay hết ra ngoài Nơi cỗ xe tang vào cổng nghĩa trang, Nơi những con sói mùa đông hú giữa những miền tuyết phủ hoang vu và những lùm cây băng giá, Nơi con sếu mào vàng đêm đến ven đầm lầy kiếm bầy cua nhỏ, Nơi những người bơi người hụp tung nước mát buổi trưa hè, Nơi con sặt sành đang tiếng rúc trên cây dẻ bên bờ giếng, Đi qua những khóm lá đường gân óng bạc vườn dưa chuột và vườn chanh, Qua vùng đất mặn hay rừng cam, hay dưới tùng bách vút cao như ngọn tháp, Qua trường cao đẳng, qua phòng giấy hay hội trường công cộng, qua phòng khách buông rèm; Tôi vui với những thứ nước mình và những thứ nước ngoài, vui với cái mới và cái cũ, Gặp đàn bà xấu, đàn bà đẹp tôi đều vui, Vui với người nữ quây cơ khi người này ngả mũ nói êm như hát, Vui với giọng hát dàn đồng ca ngôi nhà thờ trắng muốt tường vôi, 5.47 pm 16022006 at home Vui với những lời say sưa của nhà thuyết giáo dòng Giám Lí nhễ nhại mồ hôi, cảm động tự đáy lòng giữa buổi lễ nơi họp trại. Ngắm duốt 11.13pm 17022006 at home suốt sáng những cửa hàng phố Tràng Tiền, mũi dán tẹt vào những tấm kính dày, Rồi cũng chiều hôm ấy đi lang thang ngẩng mặt nhìn mây, hay đi xuôi con đường làng, hay dọc theo bãi biển, Hai tay quàng lên hai người bạn bên phải và bên trái, còn đi giữa là mình; Trở về nhà với một chàng trai trẻ đồng rừng hai má sạm đen, (anh cưỡi ngựa theo tôi lúc trời sẩm tối), Quan sát dấu chân thú và những vết giày da hoẵng xa những bản làng, Nơi nhà thương, ngồi bên giường bệnh đưa nước chanh cho người đang cơn sốt, Đứng bên áo quan soi nến nhìn chiếc thi hài, Lênh đênh khắp các bến bờ làm thương nhân và đi mạo hiểm, Lao vào đám đông hiện đại, cũng hăng say và chờm chỡ như ai, Hung dữ với người tôi căm nghét, sẵn sàng rút dao trong cơn điên tiết, Một mình trong sân lúc nửa đêm, thả suy nghĩ bay bổng hồi lâu, Bước trên những ngọn đồi xưa đất Juđê có Chúa đẹp hiền đi bên cạnh, Vút qua không gian, vút qua vòm trời và các vì sao, Vút đi giữa bảy vệ tinh và vòng đai quanh đường kính tám mươi nghìn dặm, Vút đi cùng những mảnh sao băng đuối sáng, bắn những cục lửa chói ngời như tất cả các vì sao, Mang liềm trăng non nó lại mang mẹ trăng tròn trong bụng, Tấn công, hưởng thụ, dự kiến, yêu thương, phòng ngừa, Giúp sức và rót đầy, hiện ra và biến mất, Những con đường như thế đó, đêm ngày nối tiếp tôi đi. Tôi đến thăm vườn quả những tinh cầu và tôi xem xét mùa thu hoạch, Tôi ngắm nhìn ức ức triệu khu vườn đã chín và ngắm nhìn ức ức triệu khu vườn còn xanh. Tôi bay những chuyến bay của một linh hồn háu đói và tuôn trào như nước chảy, Hành trình tôi luồn dưới những cục chì dò đáy biển sâu. Tôi tự chọn cho tôi những món ăn vật chất và phi vật chất, Không người lính gác nào xua nổi tôi đi, không luật pháp nào ngăn cản được tôi. Tôi chỉ neo tàu trong chốc lát Các sứ giả của tôi không ngừng ngoài biển rộng tuần tra và đem lại những phúc trình. Tôi đi săn lông thú miền cực giá và săn hải cẩu, chống gậy bịt sắt nhảy những khe sâu, tay bám những vấu băng giòn xanh biếc. Tôi leo chót vót cột buồm phía mũi, Đêm khuya vẫn đứng vọng canh, Chúng tôi đi trên Bắc Băng Dương chói lòa ánh sáng, Trời quang, mắt phóng bốn xung quanh ngắm những 12.31 pm 18022006 at home vẻ đẹp diệu kì, Lù lù những núi băng vượt lên tôi và tôi vượt những núi băng, cảnh vật rõ như in mọi hướng, Những rặng núi xa phơi đỉnh trắng ngần, tôi phóng tưởng tượng về phía chúng, Chúng tôi tiến lại gần một bãi chiến trường mênh mông không nhất định và sắp xông lên sống mái với quân thù, Chúng tôi qua những tiền đồn đồ sộ của tập đoàn cứ điểm, chân bước im lìm và thận trọng, Hoặc giả chúng tôi vào vùng ngoại ô mênh mông một đô thị hoang tàn, 20022006 10.29 am at home Những hình khối và những công trình đổ sập nơi đây còn hơn những đô thành nguyên vẹn trên Trái Đất Tôi là một bạn đường tự do, tôi hạ trại kề bên đống lửa trại kẻ thù, Tôi đẩy chú rể khỏi giường và nằm với nàng dâu mới cưới, Suốt đêm tôi ôm nàng, nghì chặt vào đùi và vào môi. Tiếng nói của tôi là tiếng nói người vợ, tiếng thét thất thanh bên tay vịn cầu thang, Người ta khiêng về xác chồng chết đuối ròng ròng nước chảy Tôi hiểu trái tim vĩ đại của những anh hùng, Lòng dũng cảm thời nay và mọi thời sau, thời trước, đầy hành khách mất lái lênh đênh, Thần Chết săn bốn bề trong bão táp, Vẫn chiến đấu không lùi một bước, ngày đêm một dạ trung thành, Và lấy phấn viết thật to lên tấm ván: Can đảm lên, chúng tôi sẽ không bỏ rơi các bạn, Và bám tàu khách suốt ba hôm phận sự không rời, Và cuối cùng cứu thoát mọi người; Tôi hiểu trái tim đàn bà gầy đét áo rộng thùng thình đã tới miệng huyệt và được đưa trở về cuộc sống, Những con trẻ mặt già nua im lặng và những người đau ốm phải xốc nách ngồi lên, và những đàn ông môi mỏng nhợt, râu tóc bù xù; Tất cả những thứ này tôi nuốt hết vào tôi, toi thấy ngon lành, tôi yêu thích và chúng thành của tôi tất cả, Tôi là người, tôi đã từng đau khổ, tôi đã từng ở đó. Vẻ khinh khi bình tĩnh của người tuẫn tiết, Bà mẹ thưở xưa bị qui là phù thủy, bị thiêu trên củi nỏ nước mắt đàn con, Người nô lệ bị chó săn lùng sục, kiệt sức vì chạy trốn, đứng tựa rào, hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, Cổ và chân đau nhói như kim châm, những viên đạn chì đạn nghém giết người, Những thứ đó tôi cảm thấy hoặc tôi là tất cả.
việc qua rùi chả nhớ việc chưa tới lo chi vui chơi cùng hiện tại thụ hưởng từng phút giây mình anh không cô đơn bước vững chãi trên con phố túi quần trái chai rượu túi quần phải bộ bài anh chiến