5h15pm
23032005
Toi
dang ngoi nghe nhac, cac loai nhac tong hop, va theo cam nhan cua chinh minh
toi thay khong hay lam. Hom nay toi chua lam duoc gi ca, mot ngay da troi qua
hon nua roi. Da may hom roi toi khong viet thu va goi dien cho em. Cuoc song
hien tai cua toi bay gio cu thuan dong troi, tuy duyen ma song thoi. Khong biet
la do anh huong cua kinh sach hay la do toi luoi qua, luoi thi chac chan roi.
Dao nay toi cam thay tu nhien co cam giac bang quan truoc cuoc song. Nhung tiu
chung lai ket luan mot cau la rat luoi, rat luoi va rat luoi.
…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………
lo lung troi tren mat dat. Ma tieu tien nhu lu lut. Tai that day.! Sao ma chua
xot thay.aaaaaaa!!
Tinh
buon nhu may khoi xot xa
va
em ra di mai mai khong quay ve
toi
thi chang bao gio di tim
moi
tinh don phuong khong loi thoat
hon
anh cho vo
vuot
bao giong to da cuon troi
chieu
nay om co don minh anh
anh
van nho em, em biet chang
du
em khong bao gio tra loi anh
phai
chang chinh vi em khong dap tra ma
moi tinh tro nen da diet
biet
dau neu em dap tra thi tinh doi ta lai khong dep den the
Chot nhu bung tinh giac
choi chop mat nhin quanh
troi cao trong xanh qua
O kia ! Xuan da ve
Nang len qua ke la
nhay nhot tren loc xanh
gio nhe xua hoi lanh
O kia ! Xuan da ve
Phai chang dat no hoa
sao ngat huong dong noi
huong co huong lua moi
O kia ! Xuan da ve!
Tung nu hoa chop no
toa mau vao khong gian
thi tham hoa khe noi
O kia ! Xuan da ve!
Bong ai xa xa do
ngap ngung giua muon noi
hay la em da biet
khi xuan ngap dat troi
toi ngoi day suy nghi mien
man ngay nay qua ngay khac
cong danh su nghiep hanh phuc
kho dau tat ca moi su tren doi
than la cat bui doi la phu
hoa lam sao toi dam uoc
choi voi tren doi canh be
bong cua su ngo nhan ve ban than toi
luot tren duong pho cung lu
ban ngan ngo nhu bay tre
ngo ngac xin me tien an moi
khi cuoi thang lai ve
xa ho viet nam ngay nay khong
co gi doi may
van tung ay con nguoi voi
truyen thong va thoi quen co huu
bon chen kiet xi lo dit nhu
nhung thang an xin ban tien nhat
doi khi nghia hiep khang khai
khoanh tay dung xem ke khac lam tro tren duong pho roi nhe rang cuoi
say
Đêm xuân môt trận nô cười
Dưới đèn chẳng biết là người hay hoa
Khi vui quên cả cái già,
Khi say chẳng dốc giang hà cũng say
Kim tịch thị hà tịch?
Mảnh gương nga đã tếch lối non đoài
Đó kìa ai ba bốn năm người
Người đâu tá còn chơi trong mộng thế?
Nhãn ngoại trần ai không thất thế,
Hung trung khối lũy thuộc tiền sinh
Kiếp say sưa đã chấm sổ thiên đình
Càng đắm sắc mê thinh càng mải miết.
Say lắm vẻ : say mệt, say mê, say nhừ, say tít,
trong làng say, ai biết nhất ai say?
Mảnh hình hài quen giả trá xưa nay,
chúng sinh tướng, lúc này coi mới hiện
Thôi xếp cả nguyệt hoa hoa nguyệt,
Cảnh bồng lai trải biết gọi làm duyên.
Tửu trung ưng thị thần tiên.
&&&&&&
say sưa nghĩ cũng hư đời
hư thời hư vậy, say thời cứ say
đất say đất cũng lăn quay
trời say mặt cũng đỏ gay, ai cười?
say chẳng biết phen này là mấy
nhìn non xanh chẳng thấy, lại là say
Quái! sao say mãi thế này
say suốt cả đêm ngày như bấy tỉnh
Thê ngôn túy tửu chân vô ích
ngã dục tiêu sầu thả tự do
Việc trần ai ai tỉnh ai lo
say túy lúy nhỏ to đều bất kể
trời đất nhỉ, cái say là sướng thế
vợ can chồng, ai dễ đã chừa say
muốn say lại cứ mà say!
********
trời đất sinh ra rượu với thơ
không thơ không rượu sông như thừa
công danh hai chữ mùi men nhạt
sự nghiệp trăm năm nét mực mờ
Mạch nước sông Đà tim róc rách
ngàn mây non Tản mắt lơ mơ
còn thơ còn rượu còn xuân mãi
còn mãi xuân, còn rượu với thơ
Tự
trào
Cờ
cao, nước cản sạch,
Võ miệng, hòa tứ phương.
Tính tang, đàn sai phách,
Văn vẻ… nước canh xuông.
Ngày
dăm lần vợ giận,
Đêm vài bận thơ vương.
Mẹ cha nghìn ngán ngẩm,
Anh em triệu chán chường…
Thơ
dối mình đau ruột,
Thư thực: báo chê xương!
Cải nào chả là cải
Thôi thì ngâm: cải… lương!
Vạc
liều dăm nhát tượng,
Con cháu nhớ treo tường.
Năm
Hợi
Theo
sau thím Tuất dáng thong dong,
ủn ỉn quanh năm chốn hậu phòng.
Tấm cám đã cam tình nước lửa,
Bèo rau đâu quản tiết thu đông.
Ngại quyền tránh kẻ tìm khoanh cổ,
Ngóng bạn mời ai nếm tấc lòng.
Tranh Tết tươi cười xanh lộn đỏ,
Gặp Xuân là hết kiếp long đong…
Đại sư Tô Mạn Thù tên thật là
Tô Huyền Anh, biệt hiệu là Tô Tử Cốc, sinh năm 1883, mất năm 1918(xấp xỉ đồng
thời với Chu Mạnh Trinh, Tản Đà, Apollinaire, lênh đênh giữa hai thế kỷ 19 và
20).
Thân
phụ ông vốn là người Trung Hoa,
tỉnh Quảng Đông, vì cuộc sinh nhai mà lưu lạc sang Nhật Bản, cưới một thiếu nữ
Nhật, sinh hạ Tô Huyền Anh.
Tô
Huyền Anh chưa được mấy tuổi, thì thân phụ chàng đưa gia quyến về lại Trung
Hoa.
Chẳng
bao lâu thân phụ chàng lìa đời. Thân mẫu đành quay về Nhật Bản, gửi đứa con ở
lại Trung Hoa, nhờ thân thích bên nội nuôi dưỡng.
Đứa
bé bị họ hàng quê cha ghét bỏ vì nó mang trong mình một phần máu mẹ Nhật Bản.
Đứa
bé cô đơn quá, bèn cạo đầu quy y cửa Phật, vào chùa Lôi Phong tại Quảng Châu.
Phương
trương Tuệ Long, nhận thấy thằng bé thông minh xuất sắc, mới dốc lòng dạy dỗ.
Sau mấy năm dùi mài cần mẫn, chú bé đã thông thạo văn học tư tưởng Ấn Độ, Trung
Hoa, và dăm bảy ngôn ngữ Tây phương..
Sau
khi Phương trượng viên tịch, Tô Mạn Thù cảm thấy bơ vơ, bèn trút giũ áo tu, ra
sống ngoài cõi tục. Tâm trạng tình cảm từ đó quả thực là éo le: tu thì tu không
trót,mà chen lấn nổi chìm.
Chàng
thanh niên ấy dấn gót du hành ở nhiều tỉnh Trung Hoa, cư lưu nhiều ngày nhất là
ở Thượng Hải. Và cũng từng du lịch qua Ấn Độ, Âu Châu, Mỹ Châu. Cũng từng nhiều
phen qua Nhật Bản viếng thăm thân mẫu.
Chính
tại Nhật Bản, Tô Mạn Thù gặp Tô Dật Tiên ( Tôn Trung Sơn ) và nhiều đồng chí
của Tô Dật Diên sang Nhật Bản lánh nạn. Những anh hùng cách mạng kia chơi thân
thiết với Tô Mạn Thù. Nhưng họ Tô vốn là nhà sư thi sĩ, chẳng thể nào nhập cuộc
thật sự với các lãnh tụ chánh trị chịu chơi gay cấn kia.
Cái
anh chàng thanh niên "lòng lạc loài ngay từ thủa sơ sinh" kia từ đó
càng lang thang trầm luân khắp châu quận, trường giang đại hải. Tiếng gọi sơ đầu
của Như Lai không đủ cứu vớt chàng, dìu dắt chàng trở lại cõi tịch mịch thanh
tu. Càng ngày chàng càng đâm ra trầm tuý, nửa trong hồ rượu nửa trong biển
tình. Chàng đúng là một loại Nerval Baudelaire Dylan Thomas Verlaine
Aphollinaire. Nếu chàng mù được hai mắt như Homere, ắt chàng đã khám phá ra một
cõi sống dị thường trong u tối. Nhưng cái rủi ro lại là ở chỗ: chàng không mù.
Cũng không cận thị. Đó là điều tai hại. Hiểm hoạ hoành sinh.
Kể
từ mười mấy tuổi đầu, chàng đã sống trọn cái thảm kịch trần gian, sinh mệnh
chàng ngược xuôi lảo đảo, mười sáu tuổi đầu, chàng đã thể hội hết nỗi đoạn trường
thế sự mà Nguyễn Du viết trong lúc đầu bạc bình sinh, chàng đã nhìn quá sáng
suốt mọi thảm kịch bể dâu, mà chẳng đủ khả năng thoát tục, cũng không đủ sức
sống xô bồ bạt mạng trắng trợn tới cùng. Thì đó là hiểm hoạ. Thi văn chàng từ đó
mang một tố chất đìu hiu bất khả tư nghị ở tại cái "ngã ba" siêu lệch
chênh vênh gay cấn: "dường gần rừng tía, dường xa bụi hồng. Chiêm bao kỳ
mộng dường gần. Sịch mành sực tỉnh lại dần dần xa. Há rằng ngẫu nghĩ mà ra. Đoạn
hồng linh nhạn mù sa thế nào.."
Đọc
Đoạn Hồng Linh Nhạn của Đại sư Tô Mạn Thù, từ đó, chúng ta chứng kiến mọi tan
vỡ nào đó trong xã hội Đông Phương giữa những xung đột, kỳ thị, những mộng và
tình và tiền oan túc trái..
(
Tiện đây, người dịch xin đưa ý kiến riêng là : những sách tiểu thuyết tôi được đọc
trên vài mươi năm nay, không có cuốn nào gây chấn động cho tôi nhiều như cuốn
sách này của Tô Mạn Thù - trừ cuốn truyện của Nguyễn Du (cố nhiên) và cuốn
Sylvie của Nerval và có lẽ Fountain Sparkenbroke của Morgan - kể về mọi phương
diện, nội dung văn thể, bố cục..)
Tô
Mạn Thù vốn mê thơ Lord Byron (thi hào lãng mạn Anh quốc). Nhưng Mạn Thù không
thể sống trọn cái nghiệp Byron, ấy có vì từ thủa sơ sinh, chàng đã quá lạc loài
rũ rượi, rồi chàng lại bị cái tiếng gọi âm thầm của Như Lai chi phối, khiến
chàng suốt kiếp luẩn quẩn, tìm không ra lối bước, đường tiến, đường lui. Hai
dòng máu ở trong mình, hai thời đại của lịch sử, xô con người vào một cõi cô độc
dị thường - đó là chỗ cốt yếu trong cuốn truyện của Tô Tử Cốc. Cuốn truyện hẳn
nhiên không tất nhiên phải là tiểu sử, nhưng nó phản ánh cuộc sống nội tâm của
tác giả và của một lớp người trong buổi giao thời riêng biệt.
Nhà sư vướng lụy
Hay là truyện Con Hồng Nhan luu ly
Người đâu tá? Quê nhà chưa tỏ
tuổi bao nhiêu? Tên họ là gì?
đã sinh cùng nước cùng thì
cùng ta không biệt mà ly bao giờ..
Chương một
Tại
Bách Việt, về phìa Nam bờ biển, có dãy Kim Nhân Sơn nguy nga dựng sững. Những
lúc trời quang mây tạnh, ta có thể nhận thấy phía bên dưới sườn núi xanh um
(tại chân núi) ẩn ẩn hiện hiện một mái ngói hồng lóng lánh, lập loè như lớp vảy
con kình ngư. Đó là ngôi chùa Hải Vân, vẫn còn nguyên như thủa xưa, cái ngày
nhà Tống sụp đổ, Lục Tú Phù cõng vị ấu chúa chạy tị nạn, tới bước đường cùng,
tiên sinh đã cùng ấu chúa tự sát tuẫn quốc tại Nhai Sơn, để trọn đạo hiếu
trung, hơn là lọt vào tay cường địch hung bạo. Một số di thần triều Tống cũng đã
tới đó ẩn thân động tích, cạo đầu đi tu. Ngày đêm hướng lên trời xanh cầu
nguyện, mong mỏi Thương hiệu phò trì vong linh của Đại Hành Hoàng Đế.
Cho
tới ngày nay, nhìn sơn lính ở xa xa cuối chân trời, vân khí sầm uất, bàng bạc
chiều chiều như còn gợi mãi vang bóng triều đại xa xưa. Và thỉng thoảng tiếng
sóng vỗ bi thống còn khiến lữ khách ngậm ngùi, cúi đầu lặng lẽ, không dám gợi
lại những bóng ma não nùng của quá khứ.
Ngày
nay, tôi ghi chép lại những "bảo võng kim tàng" của ngôi chùa cổ.
Thảy thảy còn là những cựu vật chứng giám một thời. Đây một mặt hồ tĩnh lặng,
kia một dòng suối quanh co.. dưới bóng tùng bách canh um. Mấy chục nhà sư trụ
trì tại đó, còn giữ gìn những phong thái nghi lễ ngày xưa. Năm về, năm lại ,
qua mỗi một mùa đông truyền giới, y bát vô thanh, khách viễn phương về thụ giới
mỗi mùa trong cảnh tịch mịch. Khách về thưa thớt lắm, ấy bởi vì đường núi hiểm
trở, đèo dốc khi khu.
Một
buổi mai, tiếng chuông chùa từ từ ngân, tôi tựa lưng bên goá chùa tĩnh mịch,
nhìn những đàn hải âu bay lượn thấp thoáng ở chân trời. Thời tiết lạnh lẽo giữa
mùa đông. Ngọn gió biển như bức bách con người ta, tự bên ngoài ngàn dặm (hải
phong bức nhân ư thiên ý chi ngoại). Độc giả hiểu chô: đó là ngày tam giới hoàn
tất của tôi. Tính ra, cuộc cư lưu của tôi tại chùa, hốt nhiên đã ba tuần viên
mãn, hôm nay ngày tôi có thể xuống núi trình diện với phương trượng. Sau đó,
ngày ngày quét lá, đêm đêm đốt hương, độ quá lưu niên, có gì đâu mà ân hận!
Đang
giữa cơn tư lư như thế, bỗng nhiên nước mắt trào ra. Tôi tự nhủ "Ai cũng
bảo ta là đứa bé không cha không mẹ? Có quả thật như vậy chăng? Ta là đứa bé
không mẹ?
-
Không. Không thể như vậy
được.
Kể từ ngày dưỡng phụ từ trần, tôi một thân một mình không
còn họ hàng nhìn mặt. Nhưng mỗi lần gió lay đầu cây ngọn cỏ, hoặc mỗi phen mưa
trút liên miên, hoăc trong cảnh cuồng phong bạo vũ, hoặc trong cảnh vạn vật im
lìm, tôi dường như nghe thoang thoảng bên tai tiếng kêu gọi của từ mẫu. Nhưng
âm thanh đó khởi từ đâu lại? Ấy là điều tôi không rõ. Nhưng lòng tôi vẫn hằng
ôm ấp cái ý tưởng ấy.
Tôi lại thở dài tự nhủ "Mẹ sinh con ra đời, sao
chẳng cho con được gặp mặt một lần? Mẹ có biết đứa con thân thế phiêu linh cùng
cực thế nầy chăng?"
Lúc bấy giờ sóng biển rì rào từng đợt lấp lánh ngoài khơi,
quang cảnh đẹp dị thường. Tôi khoác áo cà sa lên thân thể, cùng ba mươi sáu vị đồng
giới, tay cầm nén hương, lũ lượt nối gót nhau bước đi. Lúc nên tới đại điện,
bọn chúng tôi phân tán ra hai bên tả hữu, đứng im phăng phắc như ngôn. Các vị
trưởng lão ở bốn phía núi non lân cận, cũng đã tề tựu đông đủ. Đốt hương tụng
niệm xong, tứ bề im phăng phắc.
Một lát sau, vị sư cao đạo cất giọng từ bi khẩn tụng
rằng:
" Cầu giới hành nhan
Hướng thiên
tam bái
Dĩ báo phụ
mẫu dưỡng dục chi ân"
Lúc bấy giờ, hai mắt tôi trào lệ như mưa, không làm sao
ngưỡng lên được. Các vị đồng giới cũng tấm tức ngậm ngùi.
Buổi lễ hoàn tất, các vị trưởng lão lần lượt tới bên
chúng tôi, mở lời khuyến miễn an ủi mà rằng:
"Thiện tai đại đức!
Tuệ căn thâm hậu,
Nguyên lực trang nghiêm
Thử khứ cẩn thị thân sư,
Dị nhựt Linh Sơn Hội thượng.
Niên hoa tương điếu".
(Đức lớn tốt thay!
Lành thay đức lớn!
Tuệ căn sâu dày,
Nguyên lực trang nghiêm
Lần này đi phụng bồi sư trưởng
Tới ngày sau tụ hội Linh Sơn
Sẽ cầm nhánh hoa
Nhìn nhau mỉm cười một nụ)
Tôi lặng nghe âm thanh tụng niệm ấy chan chứa lòng từ bi
ai mẫn, tôi đành lễ thụ điệp (đón nhận Phật Kinh) gạt lệ mà bái từ các vị trưởng
lão, rồi chậm rãi xuống núi.
Hai bên đường, cây cối trơ trụi xác xơ, lá cành rụng hết.
Cảnh tượng thật là tiêu điều. Chỉ thấy vài ông tiều phu hiện ra rồi mất dạng.
Ai có rõ rằng kẻ xa lánh bụi đời, quy y cửa Phật, vẫn còn mang những đau xót
không lời!
Chương hai
Tôi từ giã Hải Vân Tự, và bây giờ cư lưu tại một căn nhà
ở chốn hoang thôn tịch mịch. Ngoài việc chăm lo phụng thừa nhu cầu sư trưởng, hằng
ngày tôi lãng phí thời gian trong những trận nhớ nhung xa vắng, nửa tỉnh nửa
mê, thần hồn theo nước mắt mà tràn ra không ngớt. Sư trưởng của tôi, nhận thấy
tôi còn nhỏ tuổi, rủ lòng thương xót; lựa lời phương tiện, tử ái khuyên lơn. Nhưng
tôi không làm sao nguôi được. Tôi quả thật là đứa khổ sở nhất trần gian.
Một ngày nọ, tôi tuân mệnh sư trưởng, xuống thôn làng
khất mễ (xin gạo), được hơn mười cân, lẽo đẽo mang đi dọc đường. Đang suy nghĩ
tìm chỗ trọ ban đêm, chợt có kẻ trộm cướp từ xa tới, chộp cái túi vải đựng gạo
và chạy mất. Tôi chỉ đành than dài một tiếng.
Lúc bấy giờ, trời đã nhá nhem tối. Tôi một mình vất vơ
vất vưởng. Lại lạc lối thế nào ra tận bãi biển, và không tìm được đường về. Tôi
bồi hồi quanh quẩn khá lâu, tới một cồn cát nọ, ngồi nghỉ chân giây lát. Sóng
biển bỗng nổi dậy thật hãi hùng, nhìn bốn bề chỉ thấy âm u dằng dặc.
Đương giữa lúc hoang mang như thế, chợt thấy một đốm lửa
li ti ở ngoài khơi lập lò như một hạt đậu. Biết rằng đó là ngòn đèn của một
chiếc thuyền đánh cá, bèn cất tiếng gọi:
-
Xin ông chài ghé vào đây,
cho tôi sang bờ bên kia với.
Sau tiếng gọi, thấy đốm lửa lớn ra dần dần, tôi biết ông
chài cá đã đáp ứng, và đang tiến lại gần. Lòng tôi cũng cảm thấy an ủi đặc
biệt. Chẳng bao lâu, chiếc ghê đã cập bến. Ông chài cất tiếng hỏi:
-
Muốn đi tới đâu?
Tôi đáp:
-
Tôi chỉ là một nhà sư
tại Ba La Thôn đi khất thực suốt ngày, lạc lối ra đây. Mong nhờ ông giúp tôi
một phen vậy.
Ông chài đưa tay khoác lia lịa mà rằng:
-Úi chà! ăn nói gì như thế! Thật là bất thông! Ghe của người
ta là cốt đi đánh cá kiếm lời, có đâu lại phí công phí của mà chở giùm những
nhà sư nghèo đói!
Nói
xong, quày quả chèo ghe đi tuốt. Tôi chẳng còn biết nghĩ ra gì được nữa, phiền
muộn ngồi khóc một mình. Chợt vẳng nghe một tiếng chó sủa ở xa xa. Tôi biết thế
là quanh quất vùng này còn có thôn làng thang lan đâu đó. Bèn đứng dậy, men lối
theo đường cỏ mọc mà đi. Dần dà thấy hiện ra ở tiền điện một ngôi cổ miếu. Tôi
vội vã tiến lên. Giữa ngôi cổ miếu, có treo một chiếc đèn leo lét. Tôi bước
vào. Luẩn quẩn một lúc, nằm xuống bên bậc đá, khoanh thân lại nghỉ. Chợt nghe
tiếng chân đi bên ngoài cửa miếu. Tôi sửa lại áo quần ngay ngắn, đứng lên, thì
thấy một đứa bé lăng xăng vội vã bước vào.
Tôi
hỏi:
-
Em bé đi đâu đó?
Chú bé hai tay cầm mấy cái giỏ tre đưa ra mà rằng:
-
Công việc của cháu nhọc
nhằn lắm. Đêm đã khuya thế này, cháu vẫn
phải
len lỏi
....................
Chương mười hai
Một
bầy nhạn thấp thoáng bay vút ngang trời. Tiếng ve bốn bề văng vẳng. Tôi cúi đầu
đi vòng quanh vườn tược nhà dì, vòng quanh bờ đập nước, vòng quanh những doanh
mâu lang lạc, những rạng rỡ cột trụ vân thạch, và ghé tới bên cái bờ ao lãnh
thiên liên ỷ li ti vang bóng mùa thu trước năm nào. Mùa xuân năm nay? Nhưng mùa
xuân nào như thế năm nay? Lòng mới nở giữa tay đời ấm áp? Giường bên cửa sổ?
Cây đưa mát?
Chân
bước trông vời áo tiểu thơ?
Một
hôm trận gió xa vời lại
Năm
ngoái năm nảy năm nữa ru
I
strolled about my aunt's grounds - her pavilions, garden, and the path skirting
the fishpond.. Across the heavens flashed the forms of swans. Every nook
resounded with the chirping of the cicada.. Wide spaces and limpid streams
greeted my eyes. I silently recalled that only this morning and me home on the
following morning...
Chân
cứ bước, lòng cứ miên man trầm tư. Mắt cứ mơ hồ nhìn sóng lăn tăn trong từng
luồng thinh không dĩ thái, như phi thuyền bộc bố trong mát loà xoà trước nhãn
quan. Tôi lặng lẽ nhớ lại rằng sáng nay mẹ tôi có nói cho biết sáng mai mẹ sẽ
dắt hai anh em tôi về trở lại nhà. Thì như thế, vùng đất đai bạch vận hồng thụ,
làm sao chẳng có chăng niềm quyến luyến. Lòng tôi như thế nào như thế. Tôi
quyến luyến cái chi? How light her step, how slim her body was! Who would ever
think that she had seen eighteen years go by?
Xiết bao nhẹ nhàng gót chân nàng bước! Bao xiết mãi cốt
cách là tấm thân thể nàng mảnh khảnh đầy đăn nở nang gầy gầy sậu cốt! Xiết bao
máu me hồng thắm tịch mịch ra đời ! Ai dám bảo rằng nàng đã luống nhìn mười tám
tuổi xuân trôi qua ở bên mình và đã mất dạng ở tiền diện hoặc là ở sau lưng?
Mất đi đâu? Giữa phong cảnh phiên nhiên tịch mịch. Ồ Tĩnh Tử cô nương! Tại hạ
nói sao về những trận chiêm bao vốn cứ xâm lăng về gùn ghê chia hai bờ cõi. Ôi
Tuyết Mai ngày ấy, ồ Tĩnh Tử hôm nay! Tôi mơ hồ nhớ nhung những chân trời mù sương
nào xa xôi quá. Sao cứ về giữa lầm than xứ sở mà náo động mãi như thế ngày đêm?
Những cụm sơn lê, những ngành du thụ. Những sim lục. Những Đường Quỳ. Chùm
thạch thảo nào cô nương đã hái. Đoá tường vi nào tại hạ đã bảo "em nhớ
cho". Mùa thu đã chết rồi. Hay là màu Xuân Hồi Sinh đang trỗi dậy. Chân
nào bước lên đồi. Gót nào đi xuống biển. Hình hài nào từ huyễn ngạn lẽo đẽo gạ
gẫm hoài với mộng mỵ chiêm bao. Về châu quận quê hương nào của tôi như thế?