Chương Tất
là người huyện Trấn Phiên , tĩnh Thiểm Tây . Gia đình đã nhiều đời cư trú tại
Thủy Ma Quan. Lúc chàng còn trẻ rất là dũng mãnh, hào sảng, lực lưỡng chăng
khác gì những người mục miền Bắc. Năm mười bẩy mười tám tuổi, Chương đã dám vác
cung một mình vào Bắc Sơn để bắn thỏ rừng, gà rừng.
Một hôm gặp
lúc trời chiều, bóng ác đã ngả về Tây, mà đường về nhà ít nữa cũng xa vài chục
dặm, khó có thể về kịp, Chương bèn quyết định ở lại trong núi , nằm dưới vách
đá, đánh một giấc thật say. Ðến nửa đêm, Chương bỗng tỉnh dậy , cảm thấy như có
người đang lấy tay vuốt ve sờ lần hai bên má chàng. Chàng mở bừng mắt ra nhìn,
dưới ánh trăng lờ mờ yếu ớt, hình như có một người nằm bên cạnh. Chương ngồi
bật dậy, túm chặt lấy tay người ấy xem là ai. Té ra đó là một người con gái rất
đẹp. Cô ả nằm nghiêng mình ra tận bãi cỏ đầy sương, miệng nỉ non kêu, tưởng
chừng như cánh tay của ả bị Chương vặn quá mạnh , đau đớn đến nỗi chịu không
nổi.
Chương cảm
thấy thương hại, buông tay ả ra , ả lập tức ngồi dậy , từ từ chỉnh lại áo quần.
Lúc đó, Chương mới thấy thật rõ được diện mạo nhan sắc của ả. Quả đáng là một
tuyệt thế giai nhân.
Chương lên
tiếng hỏi:
- Nửa đêm
khuya khoắt, cô em một mình bé bỏng, vì sao lại lạc vào chốn hoang sơn dã lãnh
thế này?
Ả đáp:
- Nhà em ở
cũng không xa, chỉ cách một dặm đường thôi, vô tình theo bóng trăng tản bộ đến
đây, thấy có người ngủ say, thì đùa vui một chút, làm gì mà lỗ mãng quá vậy
Chương nói:
- Ðùa thì
đùa chứ, sao lại vuốt má người ta.
Ả bị Chương
hỏi vặn không trả lời được, chỉ cúi đầu nhìn xuống đất, lặng thinh không nói.
Thái độ thẹn thùng bẽn lẽn thật là khả ái của ả, khiến cho Chương lập tức lòng
tà bốc hỏa, lửa dục như được gió Ðông Ngô, mắt hoa, thần tán, không dằn lòng
được, bèn tìm tới vồ lấy ả ôm vào lòng , ả hết sức kháng cự, vừa vùng vằng vừa
nói:
- Em chả?
Em chả! Nửa như thật, nửa như giả, âm thanh ngọt ngào nũng nịu.
Giữa lúc
hai người đang giằng co, thì con tỳ nữ đột ngột từ trong một con đường nhỏ ở
trong núi đi ra, thở hổn hà hổn hển, sắc mặt vừa kinh ngạc vừa bực bội, giận dữ
quát mắng :
- Cái nhà
anh kia, ở đâu đến đây mà lại dám bạo hành lôi kéo con gái người ta vậy.
Chương đáp:
- Cô ấy tự
nhào vào lòng ta đấy chứ? Ta lẽ nào lại không biết giữ lễ với người đẹp.
Ðứa nữ tỳ
phá ra cười lớn:
- Ðã bạo hành
lại còn lẻo mép . Thôi cô ơi, mình đi thôi, hơi sức đâu mà cãi lý, về nghĩ ngơi
cho khõe.
Nói rồi xốc
nách người con gái đứng dậy dìu đi về hướng con đường nhỏ .
Chương đang
độ thanh xuân đa tình , không kiềm chế nổi , bèn lẳng lặng đi theo sau nữ lang và
đứa tỳ nữ. Quanh co ngoắt ngoéo vượt qua một số sơn thạch lởm chởm , hang sâu
vạn trượng , chừng năm sáu dặm thì đến một khu rừng thông, thấy có vài ngôi nhà
ngói cao lớn, chung quanh được rào cẩn mật bằng những hàng tre xanh.
Khi nữ lang
và đứa tỳ nữ đi vào trong nhà, Chương bèn vào theo Ðứa tỳ nữ nghe thấy tiếng
chân người, hồi ngoảnh lại, bắt gặp Chương , liền mỉa mai châm biếm :
- Người đâu
có thứ mặt dầy mày dạn, đêm hôm khuya khoắt vào nhà người ta, tính dở trò gì
đấy ?
Nữ lang
cũng vén tay áo lên che miệng, cười khe khẽ, phụ họa:
- Xem chừng
chẳng gian dâm thì cũng đạo tặc, chứ còn làm gì !
Giọng nói
nũng nịu, êm dịu khả ái của nàng, nghe như chim oanh hót mùa Xuân.
Chương chắp
tay hành lễ , vái chào nữ lang, đáp:
- Tiểu sinh
thất lỗi với quý nương , nén xin mạo muội để vai trần vào đây chuộc tội, nào
đâu dám gian tay đạo gì ?
Tỳ nữ nói :
- Ờ thế thì
có biết đối không ?
Chương hỏi
lại:
- Nếu như
biết đối thì sao?
Tỳ nữ:
- Tiểu thư
thiên sinh lệ chất, tuổi vừa hai tám , đơn thân cánh chiếc, muốn tìm người lan
ngọc kết tóc xe tơ, nên việc gia thất đến nay còn chưa định. Nhưng tiểu thư có
làm hai câu đối và thề rằng hễ ai đối được thì nguyện lấy làm rể đông sàng.
Chương từ
bé vốn ham chuộng võ nghệ, chữ nhất bẻ đôi không biết, nói chi đến việc làm câu
đối, nhưng chàng lẽ nào để mất người đẹp, bèn cứ mạnh bạo đáp:
- Xin cứ ra
câu đối, biết đâu chẳng đối được.
Tỳ nữ cười
tủm tỉm nói:
- Vậy ra
cũng có ý muốn làm rể đông sàng rồi ! thật là việc hay, xin tiểu thư cứ việc
viết câu đối ra đi.
Bấy giờ nữ
lang bèn viết câu đối vào một tờ giấy hoa tiên, rồi đưa cho tỳ nữ trao cho
Chương.
Tỳ nữ lớn
tiếng đọc:
" Chức
nữ tinh thần vĩnh tương khuê, thả nhất niên lưỡng hội."
Nguyên ý
nghĩa của câu đối là sao Chức Nữ bị cách ly vĩnh viễn, song một năm được gặp
nhau hai lần. Sở dĩ Chức Nữ gặp nhau hai lần là vì đó là năm nhuận có hai tháng
bẩy.
Căn bản
Chương chẳng hiểu rõ gì về câu đối, nên có ý xấu hổ, mặt bừng đỏ như lửa đốt,
rồi không thể chịu nổi, đưa mắt nhìn tỳ nữ ra dấu cầu cứu.
Tỳ nữ hiểu
ý Chương, kín đáo khẽ nhắc khéo cho Chương:
" Lê
hoa nguyệt ngọ thường độc tọa, mỗi bán dạ tam canh."
Chương nhắc
lại lời tỳ nữ nhưng chỉ được nửa câu là ấp a ấp úng, như đàn đứt giây không đọc
được tiếp, lại còn sai mất hai chữ.
Tỳ nữ không
nhịn được cười, vội vã lấy tay áo lên che miệng. Nữ lang cũng tủm tỉm cười,
nói:
- Ðây hẳn
là con tỳ nữ này chỉ bậy rồi!
Tỳ nữ đáp:
- Người ta
đã ngọng líu ngọng lô, lại không phải học trò, xin tiểu thư miễn thứ phần nào.
Nữ lang bèn
nghe lời tỳ nữ, lưu giữ Chương lại khuê phòng, cùng chàng chung chăn gối, ân ái
mặn bùi. Lại tiếc đã chẳng gặp nhau sớm hơn.
Nữ lang
tặng Chương một chiếc kim xuyến, còn Chương tặng lại nàng một chiếc ngọc quyết
để đeo giữ bên người.
Nữ lang
thông minh một cách đặc biệt, nhưng chỉ phải cái tính tham ăn kinh người, nhất
là thịt thú vật thì phải bằng hai người lực lưỡng, và cho dù đã no kềnh bụng mà
thịt dư của người khác ăn rồi lại, nàng đều đánh tuốt.
Chương yêu
say cái nhan sắc diễm kiều của nàng, nên cũng chẳng hề lấy làm kỳ lạ. Mỗi khi
đi săn về, thịt thú vật Chương thường dành cho nàng phần lớn để cho nàng vui
lòng.
Nữ lang và
tỳ nữ cứ cách một ngày lại ra đi một lần, mãi đến lúc tối trời mới trở về.
Chương có hỏi thì nàng chỉ đáp:
- Thiếp có
người chị góa chồng cư trú một mình ở Ðại Hoàng Sơn, đơn thân độc chiếc, rất
đáng thương, nên thiếp thường phải đến thăm nom hỏi han chút đỉnh.
Chương nghe
nói đến Ðại Hoàng Sơn thì sợ hãi thất sắc nói:
- Ðại Hoàng
Sơn là hang ổ của loài chồn sói, vì sao khanh thỉnh thoảng lại đi đến đó, mà
tới chiều mới về , không sợ chồn sói nó ăn thịt hay sao ?
Nữ lang chỉ
lặng im không đáp, cứ đi về như cũ khiến cho Chương thập phần lo lắng, lại e
nàng có ngoại tình, xin được cùng nàng cùng đi. Nhưng nữ lang cương quyết cự
tuyệt .
Chương bảo
thầm trong bụng, sói tuy là giống vật giảo hoạt, nhưng tham ăn, gặp thức ăn là
ăn liền.
Trên người
chàng thường sẵn có một túi hạt mộc biệt có độc tính rất nặng, chàng bèn đem
trộn với thịt dê nướng rồi đem bỏ ra ngoài sơn lộ, suốt từ Bắc Sơn đến Ðại
Hoàng Sơn, khoảng chừng mười hai chỗ, nhưng mong có thể giết được sói để bảo vệ
cho vợ.
Một hôm nữ
lang cùng tỳ nữ ra đi, nhưng suốt đêm Chương không thấy nàng trở về, trong lòng
lo lắng không sao chợp được mắt, cứ ngồi trông ngóng. Mãi đến lúc trời đã rạng
sáng vẫn chưa thấy bóng nữ lang và tỳ nữ.
Chương càng
thêm bối rối kinh hoàng, bèn sách cung tên vào núi Ðại Hoàng Sơn. Nửa đường,
chàng gặp hai cái xác sói nằm chết trong một bụi cỏ. Những miếng thịt dê tẩm
độc của chàng chưa bị sói ăn hết. Chàng cho là mình đã giết được hai con sói
ấy, nên kéo xác chúng bõ vào trong rừng.
Chính lúc
Chương ngẩng đầu lên nhìn thì thấy hai bộ quần áo đàn bà phất phơ trên một cành
cây. Chàng nhận ra đó là chính là bộ y phục của nữ lang và đứa tỳ nữ lòng rụng
rời sợ hãi, đầu toát mồ hôi lạnh. Chương kéo những bộ quần áo ấy xuống để xem
xét lại cho kỹ, bỗng nghe có vật rơi vào đá đánh "keng" một tiếng.
Chàng cầm lên coi, thì ra chiếc ngọc quyết mà chàng đã tặng cho nữ lang lúc
buổi đau gặp gỡ, lại càng khiến Chương kinh hoàng thêm, vội vã thu thập quay
trở về nhà.
Về đến chốn
cũ thì nhà cao cửa rộng đều biến đâu mất. Chỗ Chương và nữ lang chung sống té
ra chỉ là một cái hang sói, nước chảy chung quanh, hoang sơn u tịch, cỏ cây
tiêu điều .
Bấy giờ
chàng mới biết rõ là người tình của chàng chỉ là con sói cái thành tinh mà ra .
Chương khóc
than thương tiếc hồi lâu, tìm đường trở về Trấn Phiên, suốt đời không lấy người
nào nữa.